Cất ở nhà cái máu ghen
Rũ nhau ta đến hội chen Nga Hoàng
Đêm nay tháo khoán cả làng
Cái Nường cái Nõn rộn ràng xôn xao
Lư trầm thì ở trên cao
Nẻo tình thì thực khát khao thì gần
Tối như bưng cả mắt thần
Còn ai bắc cái đồng cân làm gì...
Chen nhau thích cánh nghiêng vai
Mặc ai hỗn hễn mặc ai thì thào
"Sáo làm sương" sướng làm sao
Hẳn rồi đồng trủng bãi cao được mùa...
Chiếc áo bà ba trên dòng sông thăm thẳm
Thấp thoáng con xuồng bé nhỏ lướt mong manh
Nón lá đội nghiêng tóc dài con nước đổ
Hậu Giang ơi! em vẫn đẹp ngàn đời!
Nhớ chiếc xuồng xưa năm nào trên bến cũ
Thương lắm câu hò réo gọi khách sang sông
Áo trắng xuồng đưa mắt cười em khẽ gọi
Người thương ơi! em vẫn mãi đợi chờ....
Đi trên sông Vàm một đêm trăng rằm
Mái chèo khua nhẹ tựa sóng vỗ lòng anh
Mê say em hát mắt sáng long lanh
Mà cả dòng sông là hương lúa ngọt lành
Ai hát chiều nay trên dòng sông Vàm Cỏ
Để tóc em tung bay trong chiều lộng gió
Dòng sông quê hương,ơi dòng sông yêu thương
Nghìn năm trôi qua xuân đời thêm hương hoa
Dù bao phong ba sông càng thêm mặn mà
Như tình đôi ta mãi mãi không già
Lung linh trăng rằm đẹp sao quê nhà
Bao đời vẫn đậm đà sâu thẳm lòng ta
Trăng sao lấp lánh chiếu sáng mênh mông
Ngọt ngào thủy chung là tiếng hát dòng sông
Lên với rừng/Lặng lẽ thôi
Núi hắt trả mọi tiếng ồn. ...
Dấu chân ta/là con tem dán lên rừng
Gửi ngọn gió lành vào giấc mơ con trẻ
Gửi một vòm xanh trên mái đầu của mẹ
Quê mình giờ mùa những cơn dông
Gửi một dòng trong về với con sông
Cánh đồng cha cày gặp mùa thuận gió...
Thuở nào cái dậu mùng tơi
Hoa chanh nở tím chao ôi mơ màng
Thuở nào lỡ bước sang ngang
Mới hay hưu quạnh nắng vàng ngẩn ngơ
Ngõ buồn im lặng như mơ
Mười hai bến nước bơ vơ một thời
Mây Tần năm ấy vẫn trôi
Một đời đau trái mơ rơi ngoài rừng
Mỏng manh hương nội gió đồng
Khẻ khàng bứt sợi tơ hồng chiêm bao
Sáng đêm ngọn cỏ ngôi sao
Nghe dòng sông Vị dạt dào sóng xô...
Người còn tên-người mất tên
Giãi dầu mưa nắng nằm bên giãi dầu
Gió sương cỏ dại phai màu
Nấm mồ liệt sĩ như nhau nấm mồ
Vợ nghèo nước mắt chưa khô
Nẻo đường rơm rạ tim vô thăm chồng
Quê nhà mấy bận bão dông
Vỡ đê nước ngập trắng đồng lúa xanh
Mãi lo cơm áo đủ lành
Còn đâu lúc rảnh để thành vọng phu
Khói hương như thể mây mù
Trắng trời lớp lau gù đội tang...
Người xưa đau đáu nỗi gì
Mà khắc vào đá/Mà ghi vào đời
Đá ơi/Ai rắc lưng đồi
Non xanh lưu dấu cõi người ngàn năm...
....Hỏi em /Em lắc đầu cười
Lấp lánh khuyên bạc/Đeo trời lửng lơ
Lòng anh thành đá ngàn xưa
Nụ cười lúng liếng em vừa khắc lên...
Chát lòng vả, đỏ lòng sung
Đắm lòng cá chuối, dửng dưng bến người...
Lẻ buồm cha ngược dốc đời
Cau xanh một bóng nồng vôi thay trầu.