Chiều Mạc-Tư-Khoa rừng dương như trầm lặng
Mà nghe câu dặm...rằng hết giận rồi thương...
Ôi câu hò quê hương ...em hát chiều nay...
Sao mà thương mà nhớ!...
Tiếng hát em vút cao...mây lẳng lặng cúi đầu...
Điệu hò sông nước ...xao xuyến tình đất nước
Gợi bóng hình của Bác...lúc tìm về Lê-Nin...
...Ngày xưa Người ra đi...bằng câu hò ví dặm...
Tìm khắp bốn phương trời con đường lên no ấm
Hôm nay trên đường đi sáng ngời theo chân Bác
Càng âm vang câu hát....càng thấm tình nước non
Biển ngàn năm vẫn mênh mông
Ta vài năm đã nghe lòng cạn khô
Ta loanh quanh mãi trên bờ
Đi trên cát rã mà nmơ vĩnh hằng
Bàn tay nắm lại xòe ra
Nắm là thấy có buông là thấy không
Buồn vui như một cái vòng
Điểm đầu tiên điểm cuối cùng gặp nhau...
Đảo rập rờn chìm nổi những quả cân
Cân người lính và những hiểm nguy đời lính!
...Gió Trường Sa/Biển Trường Sa
Nước thành vĩnh cửu có ta một thời
Trường Sa biển/Trường Sa trời
Có câu sóng sóng có lời tăm tăm...
Chuyện kể rằng trước lúc Người đi xa
Bác muốn nghe một câu hò xứ Huế
Nhưng không gian bố bề lặng lẽ
Bác đành nằm yên.
Chuyện kể rằng Bác đòi nghe câu ví
Nhớ làng Sen từ thuở ấu thơ
Mà chung quanh vẫn lặng như tờ
Bác chờ mãi,chờ mãi không thôi.
Bác muốn nghe một câu hò Huế,
bởi nước non chia cắt vẫn chưa liền
Bác muốn nghe một câu hò xứ Nghệ
Bởi làng Sen day dứt trong tim.
Bác muốn nghe một đôi khúc dân ca
Trước lúc đi xa,qua bên kia bầu trời
Người muốn đem tận vô cùng
Bài ca đất nước theo bác đến mênh mông...
Tăng vẫn dàn theo đội hình chiến đấu
Xích còn vương đất đỏ Phan Rang
Vừa mới vào mâm,anh nuôi bận
Chia thêm tổng-thống-ngụy-đầu-hàng
Kìa gắp đi anh,ai nấy giục
Có gắp chi đâu,mãi ngắm trời
Tự do xanh quá, mênh mông quá
Vượt mấy ngàn bom mới tới nơi
Bỏ lại đằng sau bao trận đánh
Kịp vào thành phố sáng tên Người
Độc lập theo tăng vào cổng chính
Cờ treo trên đỉnh nước non ơi !...
Mây còn hồng mà nắng vàng vội đổ
Nơi em nằm rừng đã phủ màu xanh
Những hố bom dẫu không còn loang lổ
Nỗi đau đời gầm rú cõi tâm linh!...
Nỗi niềm riêng bao điều còn dang dở
Ngày em đi bỏ lại nữa trăng thề
Đồng lộc ơi!đã qua thời máu lửa
Cầu cho em thanh thản cõi em về...
Ta như cá thả ra từ trong cái hộp
Đường như sông cá vừa ngáp vừa bơi
Sau bươn chải lại trở về trong cái hộp
Như dế khoét hang, kiêu hãnh, đơn côi...
Em ngồi đêm bạc đếm vàng
Tôi đi nhặt chữ lang thang cõi người
Bao nhiêu đắm đuối một thời
Giờ đem tung cả lên trời gió bay...
Gọi nhà-cữa đóng then cài
Gọi giời-lác đác rơi vài giọt mưa
Gọi em-không một tiếng thưa
Gọi đò-đám rước dâu vừa qua sông!
Chao ơi!/bát nháo triều đình
Ngai vàng nghiêng ngả/dân tình lao đao
Minh quân/khuất nẻo nơi nào
Có hay/đại nghiệp rơi vào/ trò chơi?